- Nếu không còn gì nữa, vậy thì tôi xin cáo từ

Y Thắng ở bên cạnh không biết từ lúc nào đã bước đến, nói với chúng tôi.

Lúc này tôi vừa mới nhớ ra. Y Thăng vẫn còn ở đây, quay đầu lại nhìn, hắn đang đứng phía sau cười như không cười, khoanh hai tay, ngẩng đầu nhìn về hướng Dạ quỷ đã khuất bóng, làm ra vẻ sắp rời đi.

- Đợi đã, Y Thăng anh hãy nói rõ ràng cho tôi, không được đi đâu cả.

Tôi tiến lên ngăn anh ta lại.

Y Thăng liếc mắt nhìn tôi:

- Nói rõ ràng, nói cái gì?

- Nói rốt cuộc ý đồ của ngươi là gì, sao anh lại có thể đột ngột xuất hiện ở đây

- Ha ha. Chuyện này quan trọng sao? Họ Hàn, cậu chỉ cần nhớ, tôi sẽ luôn theo sát tất cả các người, mọi thứ đã xảy ra với các người, tôi đều rõ, những gì các người đã làm, tôi cũng nằm trong lòng bàn tay. Nếu đến lúc cần tôi xuất hiện, tôi ắt sẽ xuất hiện. Còn những chuyện khác, cậu không cần phải suy nghĩ nhiều, cũng đừng hỏi nhiều.

Y Thăng vừa dứt khoát vừa ngắn gọn súc tích ném cho tôi vài câu như thế rồi quay người rời đi. Tôi bước tới kéo lấy anh ta, tay dùng sức, nhưng lại giống như một lực mạnh truyền đến, rõ ràng anh ta cũng muốn tránh ra. Hai cánh tay của chúng tôi được giắt vào nhau, tôi đang nắm cánh tay anh ta, và anh ta đang nắm lấy cánh tay tôi. Cùng lúc đọ sức, nhưng ai cũng không thể kéo được ai.

Có vẻ như sức lực của tôi đã tiến bộ rất nhiều đấy, tôi đã nắm chặt cánh tay anh ta, hừ một tiếng rồi nói.

- Anh cũng đừng chơi trò thần bí với tôi nữa. Có điều gì nói cho rõ ràng trước rồi đi đâu thì đi. Lai lịch của anh rốt cuộc là gì là gì? Lúc giết chết Cổ Vương lần trước, anh đã nói, suy cho cùng là gió chiều nào theo chiều đó, ngoài ra vẫn còn ẩn ý nào khác, ngày hôm nay chúng ta không nói chuyện phiếm nữa, nói một cách rõ ràng, nói không chừng còn có thể làm bạn bè.

- Ha ha, làm bạn? Cậu suy nghĩ quá nhiều rồi đó, hiện tại tôi đang giúp cậu nhưng đó là vì mục đích của riêng bọn tôi. Cậu cũng không cần phải “tự mình đa tình”, cũng không cần khóc lóc biết ơn tôi. Đợi đến khi chuyện này kết thúc, không chừng chúng ta vẫn tiếp tục đối đầu với nhau.

Y Thăng trợn mắt khinh thường, lời nói vừa thối tha vừa cứng rắn, chẳng khác gì người của hắn, chắn ghét vô cùng.

Đối với hắn, tôi cũng chỉ có thể cạn lời. Loại đầu đá trong hố nhà xí này, cho dù có đã giúp đỡ cũng làm cho người ta khó chịu. Chỉ có điều, dù sao đi chăng nữa thì vừa rồi hắn ta cũng đã hỗ trợ, với lại nghe thấy ý tứ của trong lời nói của hắn, dường như trong một khoảng thời gian, bọn tôi vẫn không tranh giành nhau thứ gì.

Tôi dùng sức vung mạnh, buông cánh tay Y Thăng ra, xua tay nói:

- Anh đã nói vậy, thế thì đường ai nấy. Nếu anh muốn giúp đỡ, đó là việc của anh, không liên quan gì đến tôi, và tôi cũng sẽ không cảm kích anh, còn nữa, sau này khi tôi đang làm việc, tôi hy vọng anh không can thiệp lung tung vào, ok?

Hắn ta nhìn tôi tôi chằm chằm đầu lạnh lùng, khóe miệng mang theo nét cười khinh thường, lùi về sau hai bước, hắn vẫy tay chào tôi:

- Tạm biệt...

Tôi khinh khỉnh nhìn hắn, bóng dáng của Y Thăng đã biến mất ngay trước mắt, vẫn là kỹ xảo “ruột” của hắn: dịch chuyển qua hố đen.

Cái tên này, vẫn khó ưa như thế, tôi nhìn chòng chọc vào vị trí Y Thăng biến mất, mãi một lúc cho đến khi Nam Cung Phi Yến đi đến phía sau tôi, vỗ nhẹ lên vai tôi một cái và nói bên tai tôi:

- Đừng ngẩn người ra nữa. Nguồn gốc của người đó không rõ, hành vi lại rất kỳ lạ, sau này chúng ta cẩn thận hơn chút. Bây giờ hắn ta rốt cuộc là thù hay bạn, còn rất khó nói.

Tôi gật gật đầu, ừ một tiếng, quay đầu nhìn lại Nam Cung Phi Yến, trong lòng đột nhiên vô cùng xúc động. Từ lâu lắm rồi, tôi cũng tính là đã kề vai sát cánh cùng chị ấy rất nhiều lần rồi. Tôi không biết tương lai chúng tôi sẽ như thế nào. Nếu tôi không thể dỡ bỏ lời nguyền của Hán gia, cho đến lúc tôi ngàn năm yên giấc dưới lòng đất, chị ấy sẽ thường đến mộ tôi mà hàn huyên với tôi chứ?

Nhưng sau khi ngẫm nghĩ lại, tôi liền bật cười, dù có giải được lời nguyền Hán gia thì tôi có thể sống được bao nhiêu tuổi nhỉ? Sớm muộn gì cũng phải vĩnh viễn ngủ yên, mà Nam Cung Phi Yến người ta sống đến thế kỷ 31 đoán chừng vẫn trẻ đẹp như thế này, tôi vô thức nhìn sang Thường Khánh, không nhịn được mà thở dài

Con người hả, tuổi thọ ngắn ngủi mấy chục năm, lại không ngừng tự chuốc lấy phiền phức cho bản thân, vất vả khổ cực đến cuối cùng chỉ có thể hóa thành một nấm mộ hoang, tất cả những gì mong đợi cũng chỉ là có người có thể đến lấp đất và đốt mảnh giấy trước phần mộ của mình.

Thường Khánh cũng tiến lại, giọng nói vẫn lạnh lùng:

- Thật sự không hiểu nổi, kết thúc rồi sao?

Tôi gật đầu:

- Ừ, tạm thời đã kết thúc rồi. Cảm ơn sự giúp đỡ vừa rồi của anh. Nếu không, đối phó với Dạ quỷ đó còn phải tốn thêm một chút công sức.

Tôi tươi cười với hắn ta, về phần Thường Khánh, tôi không hề muốn so đo với hắn, vốn dĩ hắn đã luôn hiểu lầm tôi, nếu sau này mọi người có thể cùng nhau chiến đấu thì tốt hơn là đừng quá tỏ ra cứng rắn.

Lần này, Thường Khánh không nói gì mà nhìn tôi chằm chằm trong vài giây, nhưng cuối cùng vẫn hừ lạnh trong cuống họng, bảo:

- Đừng quên những gì mày đã nói trước đây. Nhanh thì ba ngày, Chậm thì năm ngày. Tao muốn tin tức về lão quỷ Gia Cát và gương Luân Hồi.

Dứt lời, hắn xoay người, nhìn lướt qua Nam Phi Yến một cái rồi chào:

- Em đi đây, có chuyện gì chị hãy gọi cho em.

Hắn không đợi Nam Cung Phi Yến trả lời, nói xong một câu liền quay người rời đi, hắn” chìm nghỉm” trong bộ đồ đen kịt, vóc người thẳng thóp, bước chân vững vàng, trông từ phía xa, bóng lưng của hắn tựa như một cây giáo, như đang đối mặt với màn đêm. Hình như chịu chấn thương do Dạ quỷ gây ra khi nãy cũng không thể khiến những bước đi của hắn trở nên bất ổn.

- Thường đệ đệ, em cẩn thận chút nhé, con đường sau này của chúng ta còn rất dài…

Nam Cung Phi Yến đưa tay lên miệng hô lớn từ phía sau.

Thường Khánh vẫn không có quay đầu, chỉ là dừng một chút rồi sau đó tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng chậm rãi biến mất.

Tôi cười khổ nói với Nam Cung Phi Yến:

- Chị đang gợi ý cho anh ta điều gì đó hả? Em khuyên chị nên cẩn thận một tí. Nếu một người đàn ông trở nên si mê thì rất là kinh khủng đó.

Nam Cung Phi Yến mím môi cười khẽ, vuốt đám tóc mai đang rối bời kìa đáp:

- Nhưng mà, đàn ông si tình một chút dù sao vẫn tốt hơn những người không thể hiểu được sức mạnh của phong tình. Ít nhất, cậu ấy sẽ không bao giờ phản bội, cũng không thay lòng đổi dạ.

Câu nói của chị dường như rất có ý nghĩa sâu xa, tim tôi đập thình thịch, lập tức trả lời:

- Nhưng điều đáng sợ của loại đàn ông này chính là ở chỗ, anh ta không thay lòng đổi dạ cũng dung túng người phụ nữ thay lòng đổi dạ, bằng không, chuyện gì anh ta đều có thể làm, chẳng phải hai ngày trước tivi đã đưa tin chuyện một người đàn ông si tình lôi kéo cả nhà bạn gái thiêu rụi hết, kết quả mọi người đều chết hết, riêng ông ta không chết, cả đời làm người tàn phế, chị nói xem nó thảm thương đến cỡ nào?

Nam Cung Phi Yến lại cười:

- Tự thiêu? Chị không sợ đâu. Chị sinh ra và lớn lên trong lửa...

- Chị nói gì chứ?

Theo phản xạ tôi hỏi lại chị, sao chị lại nói sinh ra từ trong lửa?

Nam Cung Phi Yến dường như đã nhận ra điều gì đó, lắc lắc đầu, nói sang chuyện khác:

- Không có gì, ta là Hồ tiên, cho nên ta tự nhiên không sợ lửa. Mà này, em có kế hoạch gì cho bước tiếp theo?

Tôi suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

- Cái này hả, đương nhiên là đi tìm lão quỷ Gia Cát rồi, gương luân hồi ở trên người lão ta, hơn nữa em đã hứa với Thường Khánh. Nhanh thì ba ngày, chậm thì năm ngày nhất định phải có tin tức.

- Ừm, chuyện này là tất nhiên, nhưng Phúc Duyên Trai mãi không có động tĩnh, chuyện này không lo lắng sao, bằng không, chúng ta tìm cách dò la tin tức được không?

- Hỏi thăm tin tức về Phúc Duyên Trai? Làm thế nào để tìm đây? Hiện tại nơi đó đã bị phá bỏ, đến cả cái bóng của bọn chúng đều không còn. Đi đâu để tìm đây? Vả lại, Phúc Duyên Trai đã biệt tăm hàng trăm năm mà không ai có thể tìm thấy. Bây giờ, em cũng muốn tìm nhưng hết cách rồi.

Tôi bất lực nói, thực ra Nam Cung Phi Yến đang nghĩ gì, tôi làm sao mà không biết chứ

Chị ấy nói:

- Hoặc, tốt hơn là nên hỏi Tư Đồ tiên sinh, ông ấy biết nhiều lắm, để ông ấy tính toán cẩn thận nói không chừng sẽ có manh mối.

Tôi lắc đầu:

- Tìm ông ấy? Đoán chừng cũng chỉ toàn nói dóc thôi. Ngày đó ông ta từng nói rằng, trăm năm, người buộc hắn đóng cửa Thiên Cơ Các chính là chủ trì Phúc Duyên Trai, rất dễ nhận thấy là ông ta không muốn gây rối với chủ trì Phúc Duyên Trai, càng không muốn đối đầu với Phúc Duyên Trai. Trong vài chuyện này, chẳng lẽ chị không thấy rằng ông ta đã có hơi lảng tránh và không muốn tham gia sao. Đi hỏi ông ta về tung tích của Phúc Duyên Trai vào lúc này e là công cốc. Nếu không thì em đã đi từ lâu rồi.

- Thử một chút cũng không sao mà, bằng không thì như thế này nhé, hai chúng ta chia nhau hành động, em đi gặp lão quỷ Gia Cát, tôi đi gặp Tư Đồ tiên sinh, rồi gọi điện liên lạc, có được không?

Nam Cung Phi Yến đưa ra chủ kiến.

Tôi đưa mắt nhìn chị:

- Chị ơi, điện thoại của chị ngày nào cũng không có tín hiệu, rốt cuộc chị đã làm gì nó rồi?

Nam Cung Phi Yến sửng sốt, không biết từ đâu lấy điện thoại ra nhìn, ô một tiếng rồi cười hì hì

- Thiệt tình, lần trước chị bật chế độ máy bay, chặn hết tín hiệu, vậy mà chị cứ quên mở nó.

- Em bó tay, chế độ máy bay. Lúc chị đi máy bay, chị vẫn bật chế độ máy bay ư?

- Không phải, không phải, chị không quay lại Hồ cốc, trong đó cách biệt với thế giới, phải được giữ bí mật nghiêm ngặt. Tín hiệu điện thoại di động có từ trường, sẽ bị người tra ra được

Tôi bừng hiểu ra, hóa ra là như thế này...

Ngay sau đó, tôi với Nam Cung Phi Yến chia nhau hành động, một mình chị ấy đi tìm Tư Đồ tiên sinh, tôi thì quay lại trường học.

Tôi nên trực tiếp đến gặp lão quỷ Gia Cát để hỏi về tấm gương luân hồi hay đến gặp Dương Thần và hỏi anh ta về "của báu" đó?

 

4.67876 sec| 2434.211 kb